SAU CƠN TRỞ MÌNH Băm bảy năm cần mẫn những chuyến đò Gác mái chèo ngẩng nhìn trời xanh thắm Lại có bao nhiêu khách hồng ta yêu lăm lắm Phải trở mình góp lấp lánh cho quê Ơ kìa sau cơn trở mình ta tìm thấy say mê Như lăng kính đổi màu trinh trắng Trong muôn muốt tấm gương soi phiu phẳng Những nụ hồng thắp rực rỡ hồn ta Ta lắng nghe những dịu nhẹ ngân nga Róc rách trong mọi ngõ hồn vàng rộm Thơm lừng lừng như dậy hương mùa cốm Của gieo trồng của gặt hái phơi phong Xuân đã về ta nhóm lửa nụ cười lấp lánh veo trong Sau cơn trở mình ta thấy lòng thư thái Trên con đường chông gai giờ điểm hoa nhân ái Rúc rích tiếng trẻ cười hớn hở chào xuân

SAU CƠN TRỞ MÌNH.
Băm bảy năm
cần mẫn những chuyến đò,
Gác mái chèo
ngẩng nhìn trời xanh thắm,
Lại có bao nhiêu
khách hồng
ta yêu lăm lắm,
Phải trở mình
góp lấp lánh cho quê.
Ơ kìa,
sau cơn trở mình
ta tìm thấy say mê,
Như lăng kính
đổi màu
trinh trắng.
Trong muôn muốt
tấm gương soi
phiu phẳng
Những nụ hồng
thắp rực rỡ hồn ta.
Ta lắng nghe
những dịu nhẹ, ngân nga,
Róc rách
trong mọi ngõ hồn vàng rộm,
Thơm lừng lừng
như dậy hương mùa cốm,
Của gieo trồng
của gặt hái
phơi phong…
Xuân đã về
ta nhóm lửa nụ cười
lấp lánh, veo trong,
Sau cơn trở mình
ta thấy lòng
thư thái,
Trên con đường chông gai
giờ điểm hoa nhân ái,
Rúc rích tiếng trẻ cười
hớn hở chào xuân…

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *